Phụ huynh không chịu nổi vài tiếng với con họ vậy tại sao bắt chúng tôi đối xử lịch sự với học sinh suốt 8 tiếng?

Trước tình trạng bạo lực và các vấn đề vi phạm đạo đức học đường đang xảy ra liên tiếp trong thời gian gần đây khiến dư luận bức xúc, từ phụ huynh đánh giáo viên đang mang thai, cô giáo bắt học sinh uống nước lau bảng, nam sinh đâm thầy giáo trọng thương, cô giáo im lặng suốt 3 tháng không giảng bài… Và không chỉ ở Việt Nam mà trên thế giới tình trạng trên cũng là một vấn đề đáng quan ngại.

>>> Xem thêm: Hải Phòng: Vì nói chuyện riêng trong lớp giáo viên tiểu học phạt học sinh uống nước giặt giẻ lau bảng

Mới đây, cô giáo Julie Marburger đến từ bang Texas (Mỹ) đã quyết định từ bỏ nghề giáo viên. Theo bài đăng trên Facebook cá nhân, cô đã chia sẻ rất nhiều về cuộc sống giáo viên tồi tệ của mình. Sự nghèo nàn về trang thiết bị, hành vi xấu của học sinh và đặc biệt là thiếu thốn sự tôn trọng của phụ huynh dành cho giáo viên khiến cô phải đau lòng đưa ra quyết định này.

Cô đã viết rằng: “Tôi chưa từng thấy một nghề nào mà ở đó người ta dốc hết trái tim và tâm hồn vào công việc, bớt xén thời gian dành cho gia đình và được trả một khoản tiền rẻ mạt như thế. Giáo viên thuộc nhóm những người tử tế và sẵn sàng cho đi, nhưng họ phải nhận sự đối xử thiếu tôn trọng về mọi mặt.”

Bài chia sẻ của cô Julie Marburger đã nhận được sự quan tâm kỷ lục từ cộng đồng mạng, gần 300.000 lượt likes và gần 400.000 lượt chia sẻ cùng hàng ngàn bình luận bày tỏ quan điểm.

>>> Xem thêm: Bộ GD&ĐT yêu cầu ngăn chặn các vấn đề: Nhà giáo có hành vi thiếu chuẩn mực với học sinh, phụ huynh xúc phạm nhà giáo…

Nội dung bài chia sẻ của cô như sau:

Hôm nay tôi rời trường sớm sau khi một phụ huynh khiến tôi cảm thấy không thể tiếp tục công việc. Tôi đã đưa ra quyết định từ bỏ việc giảng dạy vào cuối năm nay, nhưng hôm nay, tôi không biết liệu mình có chờ được lâu thế hay không. Phụ huynh học sinh đã trở nên quá thiếu tôn trọng, và con cái của họ thậm chí còn tệ hơn.

Tôi đăng kèm những bức ảnh chụp lớp học trong hai ngày. Nhiều món đồ bị hư hỏng hoặc bị phá hoại bởi học sinh là tài sản cá nhân, do tôi tự bỏ tiền túi ra mua bởi không có ngân sách cho lớp học. Một phụ huynh nghĩ rằng việc tôi bắt con trai họ phải chịu trách nhiệm với hành vi phá hoại của mình là sai trái, và họ đã nói chuyện với tôi rất thô lỗ trước mặt học sinh đó.

Khi tôi nhắc nhở việc trẻ không làm bài tập về nhà suốt nhiều tháng, phụ huynh không hề bận tâm. Nhưng đến cuối kỳ, khi đánh giá gần một nửa số học sinh không đạt, tôi phải nhận những cuộc gọi và email từ phụ huynh, hỏi tại sao lại đánh trượt con họ. Lãnh đạo trường cũng sẽ yêu cầu tôi giải thích tại sao lại để cho nhiều em có kết quả kém mà không hỗ trợ, dù thực tế cô đã làm mọi thứ. Đó là chuyện thường xuyên xảy ra vào cuối mỗi kỳ học.

Tôi chưa từng thấy một nghề nào mà ở đó người ta dốc hết trái tim và tâm hồn vào công việc, bớt xén thời gian dành cho gia đình và được trả một khoản tiền rẻ mạt như thế. Giáo viên thuộc nhóm những người tử tế và sẵn sàng cho đi, nhưng họ phải nhận sự đối xử thiếu tôn trọng về mọi mặt.

Hầu hết phụ huynh không thể chịu nổi khi phải dành vài tiếng mỗi ngày với trẻ, nhưng chúng tôi dành đến 8 tiếng với con của họ và 140 đứa trẻ khác. Đòi hỏi một cuộc trò chuyện lịch sự và thái độ nhã nhặn với học sinh có phải là quá nhiều hay không?

Đó luôn là ước mơ của tôi khi có một lớp học cho riêng mình, và giờ trái tim tôi đã tan nát vì vỡ mộng trong hai năm ngắn ngủi. Những điều này tôi cũng nghe được từ nhiều giáo viên khác, và họ đang bỏ nghề ngày một nhiều. Nếu việc ngược đãi giáo viên không dừng lại, sẽ có một cuộc khủng hoảng nghề giáo ở đất nước này.

Việc phụ huynh nuông chiều con cái của họ “đang lan rộng trong xã hội như cháy rừng”. Điều này không công bằng với xã hội và càng không công bằng với những đứa trẻ, bởi chúng đang không được chuẩn bị những kỹ năng để trở thành người thành công và hạnh phúc.

Nhiều người sẽ nói rằng tôi không nên đăng những nội dung như thế trên mạng xã hội. Nhưng tôi không quan tâm nữa. Đam mê dành cho công việc mà tôi từng nuôi dưỡng trong nhiều năm “đã bị vắt kiệt hoàn toàn”. Đây là tiếng nói của lý trí. Mọi chuyện đã kết thúc!

Julie Marburger đăng kèm bài viết của mình hình ảnh giá sách ọp ẹp, sắp gãy; dụng cụ học tập vứt lung tung; sách bị xé rách bìa; rác đầy khắp sàn… Cô cho biết đây là những hình ảnh mà học sinh để lại sau khi chúng ở trường cả ngày.

Học sinh nghịch ngợm phá mọi đồ đạc trong lớp

Nhiều đồ bị phá là tài sản cá nhân, do cô Julie bỏ tiền ra mua

“Một phụ huynh nghĩ rằng việc tôi bắt con trai họ phải chịu trách nhiệm với hành vi phá hoại của mình là sai trái, và họ đã nói chuyện với tôi rất thô lỗ trước mặt học sinh đó.”

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

scroll to top
Tắt Quảng Cáo [X]